|
* Người Về Nghe Gió Hát *
người về nghe gió hát
nhớ lắm phải không người ?
nụ cười như nước mắt
có gì không phai phôi ?
tay ôm gió đi thôi
hồn rồi lộng mây trời
mắt xanh về gọi nắng
thơ ấu ơi ầu ơi …
ừ nhỉ … là người lớn
quên mất hồn bé thơ
quên buồn là tiếng khóc
có quyền đổ cơn mưa …
quên cười là ngây ngất
có quyền bật vu vơ …
người giờ nghe gió hát
ta lặng ngắm màu đời
chợt thấy màu cây cỏ
trong hồn ta như người
chợt thấy màu nắng gió
cuộc đời chưa phai phôi ! …

Hải Âu
|
|
|
You can follow any responses to this entry through the
RSS 2.0 feed. Both comments and pings are currently closed.