
* Nói Với Rừng *
(Viết cho N.Đ.Tr – Tr.G)
người đem hơi thở của rừng
đến ta còn được có ngần ấy thu …
ta quen người giữa sương mù
khi rừng phai lá rụng từ áo bay
áo bay khuất cả đường mây
còn nỗi nhớ, đêm với ngày như nhau …
người nhớ ta … biển bạc đầu
ta nhớ người … rừng chìm sâu lối về
ngại ngùng gì … cứ đam mê
cành thương rụng ánh trăng thề từ xưa
mai rồi ta ướt run mưa
mai rồi người hong nắng lơ ngơ hồn …
Hải Âu